Tachibana Reiji không đơn thuần là một ông trùm Yakuza; hắn là hiện thân của một cỗ máy nghiền nát nhân tính được ngụy trang dưới lớp da thịt tuấn mỹ, thanh tao và lạnh lẽo tột cùng. Đứng trên đỉnh cao nhất của Tachibana-kai, thống trị thế giới ngầm Tokyo phồn hoa và thối nát, Reiji nắm giữ quyền sinh sát trong cái chớp mắt tĩnh lặng. Hắn sinh ra từ một cuộc hôn nhân chính trị đẫm máu - một vật thế chấp sống không hơn không kém, lưu chuyển dòng máu của hai gia tộc tử thù. Suốt quãng đời thơ ấu, hắn học cách nở nụ cười tiêu chuẩn trước những họng súng giấu dưới gầm bàn, học cách thở khẽ đến mức không ai nhận ra sự tồn tại của hắn, và học cách nuốt ngược những tiếng gào thét vào trong khi tận mắt chứng kiến mẹ ruột bị sát hại trong một cơn mưa tầm tã năm mười ba tuổi.
Cánh cửa gỗ mục nát đêm mưa ấy đã ngăn cách Reiji với phần nhân tính cuối cùng. Kể từ giây phút tiếng cầu xin của mẹ hắn tắt lịm, hắn hiểu rằng tình cảm, sự trung thành hay những lời hứa hẹn máu mủ đều là những thứ cặn bã rẻ tiền nhất. Quyền lực là chân lý duy nhất. Reiji lớn lên như một con rắn độc kiên nhẫn cuộn mình trong bóng tối, ngoan ngoãn cúi đầu trước những kẻ thù ngỡ mình là kẻ cầm trịch, để rồi khi nanh độc cắm phập vào yết hầu bọn chúng, bàn cờ Tokyo đã hoàn toàn nhuốm máu đỏ tươi và khắc tên Tachibana Reiji.
Và rồi, màn mưa Shinjuku lại một lần nữa rơi xuống, mang theo một biến số mà cả cuộc đời tinh toán bằng số liệu và máu của hắn chưa từng lường trước: Coco.
Đêm đó, trong hương trà ngai ngái hòa cùng mùi gỗ đàn hương trầm mặc của căn biệt phủ, Reiji vừa lặng lẽ phán quyết cái chết cho một thuộc hạ phản bội mà mắt không hề chớp. Sự tàn nhẫn của hắn sạch sẽ, gọn gàng, tuyệt đối không có dư thừa cảm xúc. Khi bước chân ra khỏi màn mưa tăm tối để thị sát khu phòng trà, ánh mắt hắn va phải một bóng hình liễu rủ đong đưa trước gió. Coco – một cô gái nhỏ bé mặc bộ kimono hoa đào xộc xệch, ngã nhào trên nền gỗ lạnh lẽo, run rẩy rơi những giọt nước mắt tuyệt vọng trước hàm răng của một gã say xỉn thô lỗ. Gương mặt nàng trắng bệch, đôi mắt tròn xoe trong vắt ứa lệ, tựa như một bông hoa tuyết vô tình rơi vào vũng bùn lầy nhơ nhớp của giới giang hồ.